Ngày sắp qua đi...
Cũng như tuổi hai mươi của chúng mình chỉ còn sót lại những tháng ngày ít ỏi, phải không nhỏ ? Chiều nay, không biết vấp cục đá hay sao đó mà bỗng dưng mình nhớ nhỏ quá, TA thương yêu ! Nhớ cả cái nhóm TTAT của ba đứa chúng mình dạo nọ, nhỏ, nhỏ N. và mình, trẻ con quá phải không, trẻ con nhưng đẹp vô cùng H. nhỉ ? Hồi đó, bọn con gái chúng mình thật là đỏng đảnh, tên cha mẹ đặt ra không ưng chỉ thích tự mình đặt tên cho mình, ba cái tên đều viết tắt là TA. Ngày đầu tiên vào lớp sáu, bỡ ngỡ vô cùng với ngôi trường mới mẻ, bạn bè lạ hoắc lạ quơ, nụ cười rạng rỡ của nhỏ ngồi chung bàn đã làm mình yên tâm biết mấy và thế là thân nhau từ đó. Hai đứa mình đều là con út, mình kém hơn nhỏ gần hai tuổi nhưng không biết sao nhỏ ưa làm con nít, mình lại ưa làm người lớn (!), thế là ngày nọ, nhỏ "bái" mình làm chị (hì, cái số mình nó thế, có năng lực làm chị từ lúc mới sinh!). Bà chị "nhí" lí lắc nghịch ngợm như quỷ sứ, hỗn danh Tiểu yêu quái, trong khi cô em "lớn" lại đạo mạo nghiêm chỉnh, thánh thiện như Tiểu ni cô. Cuộc đời vốn dĩ hay trái khoáy như thế !
Nhỏ lận đận hơn mình, năm lớp chín đã phải nghỉ học bươn chải vào đời kiếm sống. Khi mình vào đại học thì nhỏ thất tình, giận đời, hận người vào chùa xuống tóc đi tu. Nhìn nhỏ trang nghiêm trong màu áo nâu buồn bã, mình bất giác nổi giận rất vô duyên, hậm hực bảo việc quái gì mà phải đi tu, thất tình thôi mà, chuyện nhỏ, cứ như mình ấy hả, đừng nói gì đến thất tình, dù có ... cửu tình, thập tình cũng ở ngoài đời ... ăn cho sướng, vô chùa ăn tương chao ngán muốn chết. Nghe TYQ nói nhăng nói cuội, nhỏ mô phật lia lịa rồi dỗ TYQ đừng nổi giận, chờ một chút ăn thử cơm chùa cho biết, bảo đảm không ngon không ... đi tu (hic, nhỏ cũng nói bậy giống mình thôi, tiểu ni cô ơi!)
Rồi thì đường tu của nhỏ cũng không trọn, nhỏ lại ra đời, lấy chồng, lấy một ông già góa vợ để rồi sau đó ít lâu ông ấy ra đi đột ngột sau một cơn bạo bệnh, tiểu ni cô của mình lại cô đơn. Thêm một lần mình khóc cùng với nhỏ khi thấy mới ba mươi mà nhỏ đã lại trở về câu kinh, tiếng mõ. Mỗi lần về thăm, thấy nhỏ hiu hắt ra vào trong căn nhà nhỏ xíu ảm đạm khói hương lòng mình đau xót quá. Tiểu ni cô vẫn mỉm cười, nụ cười bình lặng, quàng vai mình âu yếm : "Thôi mà, nhỏ ơi, mình thấy bình tâm là được. Còn nhỏ, nhỏ sống thế nào rồi, gia đình nhỏ vẫn hạnh phúc phải không ?"
Nhỏ ạ, hóa ra bao lâu nay, mình không bao giờ tâm sự với nhỏ chuyện của mình, "bà chị" ngốc nghếch cứ mải miết trong vai trò làm chị quan tâm đến "đứa em" (!).
Tiểu ni cô ơi, mình có hạnh phúc không ? So với nhỏ, mình có hạnh phúc không ? Câu hỏi này TYQ không trả lời đâu !
Quỳnh